Hiển thị các bài đăng có nhãn buocthoigian. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn buocthoigian. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

EM LÀ NGHỆ SỸ


Phải đâu em là nghệ sĩ
Không ! chỉ là cô thôn nữ quê nhà
Một năm ba vụ trải qua
Thồ năm gánh lúa về nhà ngon thơm
Chạy ra – reo mạ - phơi rơm
Lấy bèo – nôi lợn – nấu cơm cả ngày
Việc đoàn – việc hội – bấy nay
Góp công – cộng sức hàng ngày chăm lo
Trời nổi going bão mưa to
Khơi mưa – dọn máng – giữ cho mùa màng
Đón xuân đón cả hội làng
Điệu chèo múa hát rộn vang vui cùng
Đời vui  theo Đảng đi lên
Phát huy bản sắc vững bền dài lâu
Cội nguồn em bắc nhịp cầu
Công ơn tiên tổ ghi sâu trong lòng






BƯỚC THỜI GIAN


Chúm chím làn môi nở nụ cười
Tóc dài mà cứ tưởng là ai 
Ước gì cánh én giữa sang mai  
Vẫn gió vờn mây ngọn gió lành
Hẹn cùng trăng thanh và sao sáng
Thủy mặc hồn thơ như bức tranh
Phẩm giá đường đời trọn nước non
Tảo tần chăm sóc những đàn con
Vun thu hạnh phúc êm đắm thắm
Nghĩa vợ tình chồng mãi sắt son
Đất nước hai miền nặng tiền duyên
Bờ Nam máu lửa chia cách miền
Gác lại sự đời mặc nhân duyên
Bởi thế nhiều khi có ưu phiền


EM TÔI


Thuở xưa còn tóc trái đào
Mắt cười lúng liếng hoa đào làn môi
Má ửng hồng tuổi thiếu thời
Làn da trắng nõn cho tôi ghen thầm
Em tôi bộ dáng thanh tân
Lớn lên bạn bè xa gần tới chơi
Nay vận bộ áo tân thời
Bao chàng hết đứng lại ngồi đón đưa
Học hành chăm chỉ đua tranh
Luôn không đủ để hư danh lu mờ
Em vẫn tính nết ngây thơ
Chưa yêu , vẫn ghét vẫn chờ tri âm

   

NGÀY CƯỚI


Ngày cưới em
Độ ấy hoa đào vừa chớm nở
Cưới em về anh đón cả mùa xuân
Đời anh chỉ có một lần
Đón xuân ý nhịn bằng gần bên em
Ngọn lửa hồng cháy trong  đêm 
Nhớ em gói bánh ngồi bên độ nào
Mím môi anh nghĩ dạt dào
Yêu em , cay đắng ngọt ngào cùng em
Em ơi xuân năm ngoái
Anh tê tái cả lòng
Ai nỡ đem bùn nhớt
Quấy lầm làn nước trong
Ai muốn đem đập chắn
Bắt nước chảy ngược dòng
Bây giờ chắc chắn em mong
Mượn giấy và bút viết dòng tương tư
Gác tình riêng anh đi tiễu phỉ  
Cầu mong đất nước thanh bình
Dẫu rằng vất vả hy sinh
Nằm gai nếm mật tình thủy chung
Anh đi khắp vùng hoang mạc
Những nơi xa tan tác , giặc còn
Cơm lam , măng đắng , thú hoang
Tám tháng ròng , vẫn có em trong giấc mộng
Đã vào trận anh nào cũng vậy
Mười lời thề ghi tác trong lòng
Con chim sợ cành cây cong
Người làm việc nghĩa nặng lòng nước non 
Xa em mấy chục năm trường
Dáng em in đậm con đường anh đi  


TÌNH XA


Cùng về hội em đứng đằng xa
Đôi mắt bắt gặp nhích dần ra thêm  gần
Vân vi trái nụ tầm xuân tím
Ửng má em chín đỏ , anh thương  
Ước gì bắt gặp đường vắng
Lẳng lặng nhìn nhau mà gặng hỏi đôi câu
Có sao đâu bởi lỡ nhịp cầu
Bước thời gian xa lâu lâu không gặp
Chẳng phải tại ai em còn ngại
Bẵng thời gian mải bận miên man
Độ xuân qua hay cầm lòng vậy
Trẩy hội hôm nay mừng thấy nhau rồi đây
Cá dưới song cá cũng có bầy  
Chim cườm gọi uyên ương chắc thương nhau lắm
Thì là người không đặng yêu thương
Vương vấn lòng ai không
Người có thủy có chung có tình có nghĩa

Nương tựa vào nhau đi suốt cuộc đời  

CẦU NHẬT TÂN


Cầu Nhật Tân hay cây cầu  ngày mới
Mà tôi tháng đợi năm chờ
Cửa ngõ Thủ đô bây giờ rộng mở 
Nối sân bay quốc tế đến tận đôi bờ
Vút tầm trên cao xuống mặt sóng  vỗ  
Ánh điện cầu – vầng trăng lưỡi liềm nhô
Trăng đầu tháng nối đôi bờ liền lại
Nắng chạy dài tựa dải Ngân Hà sa
Chầm chậm bước trên bốn làn rộn rã
Tay vuốt dài lan cầu man mác làn da
Nghe râm ran da thịt cầu ban mai
Lòng hồn nhiên như mình đang trẻ lại  
Bát ngát đào Nhật Tân



Bờ bên kia mùi ngô nướng và khoai
Hương sắc này qua muốn quay trở lại
Thắm đượm tình song nước Nhị Hà
Cầu in bóng thẳng hai bờ ngả nắng
Nối đuôi nhau xe cộ qua lại
Hiện hữu rõ ràng  mà cứ mơ xa
Giờ vỡ òa trong sắc cờ hoa
Cầu Nhật Tân khi máy bay vừa hạ
Trở về nhà bằng nửa Thăng Long qua
Náo nức cuộc đời tựa bánh xe lăn

Trăng lưỡi liềm bấu hàng trăm nhịp vững 

LÀM THEO DI CHÚC


Học Bác đi tìm chính cái tôi
Bấy lâu sao nấn ná mình ơi
Ba lần gặp Bác tôi còn nhớ
Cả cuộc đời vì dân chống tội
Tham ô lãng phí cái tôi còn
Quan liêu , mệnh lệnh không tha thứ
Có chức có quyền tội nặng hơn
Đảng bảo : dân tin phải kết đoàn
Suốt đời vì Đảng đấu tranh chung
Nâng cao bản lĩnh người liêm chính
Chí nghĩa  vô tư phục vụ dân
Quốc thái dân an cầu thịnh vượng
Tân xuân phấn khởi gắng thi đua
Tăng gia sản xuất nhiều và tốt

Được thỏa lòng di chúc của Người  

YÊU THƠ


Nặng tiếng tơ lòng với phú thơ
Sướng vui buồn tủi nhất thời ngơ
Thơ là lẽ sống như tin Đảng
Thẩm giá nhân văn trí tuệ giờ
Dẫu biết làm thơ bởi tội nghèo
Bây giờ trang giấy sẵn mang theo




Tám dòng trang nhã thơ mời họa
Bẩy chữ chân tình tứ mới gieo
Tắm tựa ngày xanh pha nắng sớm
Hồng như ráng đỏ nhuộm mây chiều
Áng thơ mỗi lúc hoàng hôn xuống 

Trỗi dậy trăng ngàn đón gió reo  

RÉT


Cây bằng lăng mới nhú nhồi
Hoa khế thì đã sinh sôi rộ đều
Lộc vừng chưa kịp đổi ngôi
Thương cho ra nét dơ xương
Cành bàng  trơ trụi vẫn thường khẳng khiu
Khóm tre mộc mạc đìu hiu
Vườn xưa tre ẩm liu riu nảy mầm
Trời xuân lác đác mưa xuân
Mà sao dặm lúa tay chân buốt trời
 Xưa bèo dâu phủ chân tôi
Nay có phàn ấm thảnh thơi dầm bùn
Ngoài đồng về buốt tím mun
Hơ tay trên lửa chân bùn ai phai
Rét này vào đàu tháng hai


Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2015

Nghe tin bạn gái


Tiếng em như dòng suối mát 
Đã bao ngày khao khát chờ trông 
Nắng rang cây cỏ giữa đồng
Thuyền tình chới với mênh mông biển trời
Chắc rằng em cũng mong cũng đợi
Nên chẳng tới người lại nhắn tin
Chỉ mò đáy bể tìm kim
Chẳng thương chẳng nhớ đi tìm lâu nay
Chẳng chè chẳng chén lại say




Có thương nhớ lắm nên nay đi tìm
Lại đặt đôi chim loan phượng
Để sánh đôi cùng bền chặt uyên ương
Trên đời có chín chữ rằng thương 
Có mười chữ nhớ vấn vương trong lòng 
Trăm năm chỉ tạc chữ đồng
Ta em cùng gặp bến gặp thuyền 
Thuyền bến đậu gặp duyên Tấn Tần 
Dù xui sóng cả gió to 
Thuận tình duyên số chẳng lo ngắn dài 


Thương con

Thương con lòng mẹ xót xa
Học hành vất vả cả nhà chăm nom
Ban ngày cha bơm xe còm
Nắng mưa rãnh cống , khom lưng phụ hồ
Bữa cơm mì tôm lương khô
Chắt chiu dành học phí cô giục rồi





Đòn gánh cong trĩu rác hôi
Thu gom hàng tháng lần hồi mẹ mua
Xót con gió bấc thổi lùa
Cả nhà chui tấm phên thưa mái lều
Trăng sáng giọt mồ hôi trên lá

Rỏ xuống đời bao nỗi âu lo
 
lăng mộ đá toyota thanh hóa